Chiều Thu Nghĩa Lộ

 Tản mạn

Chiều Thu Nghĩa Lộ

                                                                  Văn Nguyên

Tôi trở về Nghĩa Lộ vào một chiều mùa thu đầy nắng, suốt dọc đường đi câu hát Mường Lò “Anh có vào Nghĩa Lộ với em không” cứ ngâm nga trong tâm trí tôi vừa như một câu hỏi, vừa như một lời tỏ tình thật mộc mạc, trắng trong khiến lòng tôi bồi hồi xáo động.

Vượt qua dốc Bò Hòn và Nông trường chè 13 tấn, toàn cảnh Mường Lò đã hiện ra trước mắt. Nghĩa Lộ chiều nay thơ mộng quá, cả bầu trời như dát bạc lững thững mây bay. Xa xa phía chân trời là những bản làng, những ngôi nhà sàn đang ẩn mình dưới luỹ tre xanh, đó đây lúi lo những tiếng chim ca.

Tôi giảm ga cho xe đi chậm lại và thả hồn vào khung cảnh quê hương, đường Nghĩa Lộ chiều Thu nắng vàng như dải lụa, gió đưa hương dịu dàng vờn nhẹ tóc mai bay, cây cầu xinh xinh, dòng suối Thia nước chảy ngọt ngào, lấp loáng như rắc bạc, mơ màng du dương bài ca tình muôn thưở. Lời ước hẹn hôm nào hiện về trong trí nhớ, lòng tôi bỗng bồi hồi, da diết một niềm thương.

Lúa Mường lò đang thì con gái, cả cánh đồng xanh mướt một màu xanh đung đưa theo gió thổi, dịu dàng, thấp thoáng cánh Cò bay

.Chiều dần buông mặt trời cũng khuất dần sau núi, tiếng trống trường vừa điểm cả không gian như vỡ ào lên của lớp lớp học sinh sau giờ tan học, tiếng nói, câu cười rộn ràng náo nức. Tuổi học trò vô tư  ơi bao giờ trở lại.

Tôi dừng xe mua bông hoa để tặng người thân, cầm bông Hồng tươi thắm trên tay trong lòng tôi cứ bâng khuâng, rạo rực một chiều thu Nghĩa Lộ.

Nghĩa Lộ, tháng 10 năm 2017

 

 

Văn Nguyên

In bản tin này